Giải thích về các nhà ngoại cảm Phan Bích Hằng và Nguyễn Văn Nhã

Trưởng lão A la hán Thích Thông LạcĐường về xứ Phật
09:13' CH - Thứ ba, 29/10/2013

TÌM HÀI CỐT LIỆT SĨ MỘT HÀNH TRÌNH ĐẦY BÍ ẨN

Giáo sư Trần Phương

Tôi có một cô em gái, kém tôi hai tuổi (sinh năm 1929) tên là Vũ Thị Kính, nhỏ gọi chạnh là Cánh. Từ hồi kháng chiến chống Pháp được biết đến nay hay gọi bí danh là Trần Thị Khang. Cô tham gia cách mạng năm 16 tuổi, … là một giao liên gan dạ, một các bộ phụ vận có uy tín. Năm 1950 cô là huyện uỷ viên của Đảng bộ Phù Cừ (ĐCSVN), Bí thư phụ nữ cứu quốc huyện. Người tổ chức và chỉ huy đội nữ du kích Hoàng Ngân trong huyện. Tháng 6 năm đó, địch bắt cô từ hầm bí mật đưa về bót La Tiến (bót đóng ngay trên bến đò La Tiến) là một bót khét tiếng tàn ác, một đồn binh án ngữ phía Nam tỉnh Hưng Yên, phía Bắc tỉnh Thái Bình và phía Tây tỉnh Hải Phòng. Địch đã dùng mọi cực hình tra tấn buộc cô phải khai báo và đầu hàng. Nhưng không lay chuyển được cô, chúng giết cô và vứt xác xuống dòng sông Luộc. Sau khi cô hy sinh, đội nữ du kích của huyện đã phát động phong trào “Tuần lễ giết giặc trả thù cho chị Khang”. Chính phủ đã trao tặng cho Cô huân chương kháng chiến hạng nhì.

Huyện uỷ và đội du kích Hoàng Ngân đã đi tìm xác Cô, nhưng không thấy. Đây là nỗi xót xa day dứt của gia đình tôi suốt mấy chục năm qua, mặc dù biết rằng người chết thì nỗi đau xót cũng chấm dứt. Mẹ tôi hồi còn sống thỉnh thoảng lại hỏi tôi: “Có tìm thấy em không?”. Tôi đành tìm lời an ủi mẹ: “bao giờ hết chiến tranh con sẽ tổ chức việc tìm kiếm em, chắc là đựoc mẹ ạ”. Nói thề mà lòng tôi như muốn khóc vì biết mình bất lực trước nỗi đau của mẹ. Cả một dòng sông Luộc mênh mông như thế trôi ra biển cả biết tìm kiếm nơi đâu!

Mười năm lại đây, nghe tin nhiều người tìm được hài cốt người thân bằng cách gọi hồn, bằng ngoại cảm, bằng thấu thị. Tóm lại bằng phương pháp được xem là thần bí, chưa ai lý giải được. Tôi vốn được đào tạo theo tinh thần của khoa học thực nghiệm: Cái gì chứng mình được thì mới tin là có; Cái gì chưa chứng mình được là dứt khoát không tin. Trong đời tôi, chưa bao giờ tin là có tinh thần, thần thánh, ma, quỷ v..v.. Những ngày giỗ bố mẹ, tui không làm cơm cúng, thắp hương, chỉ sửa lại một lọ hoa tươi để tự mình tưởng nhớ. Vậy khi nghe những tin trên tôi bỗng léo ra một niềm hi vọng mong manh: “Biết đâu đấy!”. Nếu bằng phương pháp khoa học thần bí mà tìm được hài cốt em tôi thì có gì phải câu nệ, miễn là có cái gì đó để nhận ra hài cốt đúng là em tôi. Đó chính là chuyện khó nói. Sau 50 năm trôi dạt, hài cốt có còn gì để nhận ra em tôi. Nếu còn, thì may ra được hàm răng không nhuộm đen. Nhưng thời đó, thiếu gì con gái không nhuộm răng đen. Lúc đó, chính tôi cũng phân vân: Nhận một bộ hài cốt mà trong lòng nghi hoặc, mỗi khi tưởng niệm thì phỏng có ích gì! Còn khám nghiệm AND? Đó là chuyện xa vời.

Trong tình cảnh bất lực của mình và khoa học thực nghiệm thì bất lực cứ phương pháp nào giảu toả được nỗi day dứt trong tôi và gia đình tôi đều được xem trọng. Nghĩ thế, tôi bèn tìm cách tiếp cận những nhà ngoại cảm có tiếng tăm. Một số thông tin bảo rằng hài cốt vẫn còn, nhưng chưa có ai chỉ rõ nơi chôn cất.

VẼ MỘ

Chú em tôi – chú Quỳnh – ăn chực nằm chờ ở nhà Nguyễn Văn Liên (Tứ Kỳ – Hải Dương) hơn một tháng, cưói cùng được ông vẽ cho một bản đồ phần mộ. Nhưng mộ lại nằm ở huyện Khoái Châu là nơi cách La Tiến mấy chục cây số về thượng lưu. Suy luận rằng chú em tôi chưa hẳn đã đủ thân thiết với cô chị, vì vậy mà thông tin không được chính xác, bản thân tôi tìm đến ông Liên, nhưng chờ mãi, ông vẫn chưa nhận được thông tin gì để mách bảo cho tôi.
Giữa lúc ấy thì tôi gặp chị Tuyết Nga là người đã nhờ ông Liên mà tìm được bố mẹ bị giặc sát hại từ những năm 1950 đã khuyên tôi nên tìm bạn chị là anh Nguyễn Văn Nhã, một người nổi tiếng ở miền Nam vì đã tìm được nhiều mộ liệt sĩ. Chị gọi điện cho anh Nhã và ngay chiều hôm đó anh bay ra Hà Nội.

Sớm ngày hôm sau 25/7/1999, tôi gặp anh Nhã. Anh chưa đến 50 tuổi, một kỹ sư hoá. Đảng viên nhiều năm làm công tác đoàn thanh niên TP HCM, theo anh nói thì anh mới có khả năng đặc biệt từ trước Tết không được ai huấn luyện cả. Anh đã vẽ hơn 600 ngôi mộ, tỉ lệ trúng đạt 60%. Có trường hợp trúng đến mức chính anh cũng phải kinh ngạc, “thông tin” đến với anh như thế nào thì anh vẽ thế ấy. Còn thông tin từ đâu đến, trúng hay trật, đồi với chính anh cũng là điều bí ẩn.
Trong căn phòng làm việc của tôi, không có hương khói gì cả, anh hỏi tôi và cô vợ tôi mấy thông tin đơn giản: Cô em tên gì, sinh năm nào, hy sinh ngày tháng nào, ở đâu, người đi tìm tên gì. Anh hỏi bến đò La Tiến thuộc xã nào, huyện Phù Cư thuộc tỉnh nào, bến đò ấy có cây cầu không (chứng tỏ anh chẳng biết gì về vùng đất đó cả), rồi anh lấy một tờ giấy to và bút màu ra vẽ bản đồ, vẽ một cách thư thả không gạch xoá gì cả. Mọi việc diễn ra trong vòng mười phút.

Nhìn vào bản đồ tôi thấy anh vẽ con sông uốn lựơn, đường to, đường nhỏ giao nhau, rồi ghi: từ bến đò La Tiền đi về hướng Đông Nam thấy một trường học, đi khoảng 1,6km thì thấy một ngã tư, phía trái ngã tư thấy một quán tạp hoá có cửa màu xanh dương, lúc đó rẽ tay phải thấy một cái đình, đi vài 1km thì thấy một con đường nhỏ, đi chừng 60m rẽ phải đi chừng 45m thì đến phần mộ. Mộ nằm trên đất cô Nhường 47 tuổi, đối diện với về phía Tây Nam là quán ông An 56 tuổi. Mộ chôn đầu về phía tây, cách một gốc cây độ 4 tấc một cục gạch vỡ màu nâu đỏ và năm cây cỏ dại có hoa màu tím nhạt.

Rồi anh hỏi tôi bao giờ thì đi tìm mộ? Tôi trả lời: Để chuẩn bị thì phải hai tuần nữa. Anh nói chậm quá, nên đi sớm. Tôi quyết định 3 ngày nữa thì đi,a nh nói tôi phải cho anh một tín hiệu để tìm. Hai con bươm bướm nhé? Tôi nói hai con bươm bướm thì sợ khó tìm. Anh ngẫm nghĩ một lát rồi nói: Vậy tôi cho anh một bé gái nhé? Rồi anh ghi vào tấm bản đồ: 13h30 ngày 28/7 sẽ có một bé gái chừng mười một tuổi, mặc áo hoa xanh đến gần mộ. (Tôi không hiểu bằng cách nào mà anh điều cho tôi môt cô bé gái đên vào giờ đó, ngày đó!) Rồi anh dặn: nếu đến sớm thì năm cây cỏ dại có mười bông hoa tím, muộn thì có năm bông.

Ngạc nhiên quá tôi hỏi anh: Anh không biết gì về vùng đất đó vậy dựa vào cái gì mà anh vẽ ra tấm bản đồ chi tiết vậy?

Anh nói: Tôi thấy trong đầu tôi hiện ra như thế nào thì tôi vẽ như thế ấy, tôi cũng chẳng hiểu nữa.

Tôi lại hỏi: Còn những tên người kia, tại sao là đất cô Nhường, quán ông An?

Anh nói tôi thấy như trong tai tôi có âm thanh ấy, có thể là Nhượng, Nhường, Nhương gì đó, cũng có thể 47 hay 87 tuổi. Còn An cũng có thể là Am. Anh còn dặn thêm: có thể xem cái bản đồ này là từ âm bản. Lời dặn này lúc đó tôi không để ý lắm.

Vẽ bản đồ và trao đổi trong vòng nửa tiếng, anh Nhã chia tay tôi để vội vã bay về TP HCM, nơi anh đang phải điều hành một công ty tư vấn.

Về phần tôi tin haykhông vẫn phải làm theo chỉ dẫn của anh, vì còn cách nào khác đâu?

Giải thích về các nhà ngoại cảm Phan Bích Hằng và Nguyễn Văn Nhã
ChúngTa.com @ Facebook
Thống kê truy cập
Số lượt truy cập: .
Tổng số người truy cập: .
Số người đang trực tuyến: .
.
Sponsor links (Provided by VIEPortal.net - The web cloud services for enterprises)
Thiết kế web, Thiết kế website, Thiết kế website công ty, Dịch vụ thiết kế website, Dịch vụ thiết kế web tối ưu, Giải pháp portal cổng thông tin, Xây dựng website doanh nghiệp, Dịch vụ web bán hàng trực tuyến, Giải pháp thương mại điện tử, Phần mềm dịch vụ web, Phần mềm quản trị tác nghiệp nội bộ công ty,